Chapter 004

Chapter 004

Từ ngày đầu tiên đến trường liền lợi dụng việc trao đổi quả táo cùng với nhỏ mập mạp nói chuyện, Cố Bác Thần bắt đầu thuận lợi thu tiểu đệ để duy trì kế hoạch của mình.

Còn chưa lớn, hài tử luôn khờ dại đơn thuần , chỉ cần một ít thiện ý kiểu như tan học nói chuyện phiếm, cùng đối phương giao lưu học tập, đồng thời đàm luận mấy chuyện bát quái trong lớp học hoặc ngẫu nhiên chia sẻ một ít bí mật cho đối phương… Nhỏ mập mạp hữu tình sẽ thuận lợi mắc vào bẫy của Cố Bác Thần. Không thể không nói, loại này con mồi như cũ mờ mịt, nhưng đáp án lại thủy chung nắm giữ ở trong tay mình cảm giác thật sự là quá tốt.

Quan hệ dần tốt lên, Cố Bác Thần từ lúc biết bản thân mình diễn vai phụ đã rất nôn nóng bây giờ từ từ biến tốt. Hắn chưa bao giờ che dấu tâm tình của mình, chỉ cần là thấy nhỏ mập mạp, Cố Bác Thần trên mặt liền thoáng mỉm cười.

ở trong mắt người ngoài, đây là tình hữu nghị tượng trưng, nhưng cũng chỉ có Cố Bác Thần tự mình biết nó thuộc về bí mật của tương lai a.

Tiểu Bàn Tử tên thật làm Nguyễn Diệc Hàn, mẫu thân chính là nữ hài bình thường, phụ thân nhưng là thượng tá ở liên bang Hoa Hạ. Nhiều năm trước, Nguyễn mẫu vẫn cùng Nguyễn phụ phấn đấu, bất luận khó khăn ra sao đều chịu đựng. Nhưng, ngay khi Nguyễn phụ chân chính thành công hắn lại được con gái thủ trưởng vừa ý. Nguyễn phụ thủ trưởng chỉ có một người con gái duy nhất, người con của hai người luôn tùy hứng, hướng về Nguyễn phụ đưa ra yêu cầu kết hôn.

Tương lai thế giới phần lớn mọi người đều chấp hành chế độ một vợ một chồng, nhưng vẫn có ngoại lệ. Chỉ cần đứng ở một chức cao nhất định, ở liên bang Hoa Hạ cống hiến đến mức độ nhất định, người kia liền có thể cưới vợ lẽ. Thủ trưởng đưa ra chế độ cưới vợ lẽ, thậm chí đồng ý con của chính mình tặng cho Nguyễn phụ, Nguyễn phụ động lòng bèn đáp ứng yêu cầu, hai người liền tôt chức lễ cưới.

Tình cảm vợ chồng vốn không thể vứt bỏ, tuy rằng Nguyễn phụ vẫn chưa vứt bỏ Nguyễn mẫu, nhưng Nguyễn mẫu bướng bỉnh vẫn đưa ra yêu cầu ly hôn. sau khi ly hôn, nàng mang theo nhi tử cùng với phí phụng dưỡng của Nguyễn phụ đi tới tinh cầu Đức Nhĩ. . . Nói tóm lại, Nguyễn Diệc Hàn – thân thế Tiểu Bàn Tử tương đối cẩu huyết.

Cáp , Cố Bác Thần vừa ý Nguyễn Diệc Hàn không phải thân thế cẩu huyết của hắn, mà là khi hắn trở lại Đế Đô lại gặp gỡ muội muội! muội muội Nguyễn Diệc Hàn là do kế mẫu sinh ra, là một người bề ngoài mỹ lệ cùng nội tâm thiện lương, cũng vẫn đối với ca ca Nguyễn Diệc Hàn rất có hảo cảm.

Tương lai, Nguyễn Diệc Hàn cùng Cố Bác Duệ cùng tiến vào viện giáo cao đẳng khi đó tiểu cô nương này đã thành tuỳ tùng của hai người. Ha ha ha, trường cao đẳng quân đội Đông Lâm có sáu đại mỹ nhân một trong đó lại làm tuỳ tùng của mình? Chỉ là nghĩ đến muội muội đáng yêu, Cố Bác Thần tim đã đập nhanh hơn, đối với Tiểu Bàn Tử Nguyễn Diệc Hàn càng tốt hơn.

Cố Bác Thần thay đổi, làm ca ca Cố Bác Duệ cảm nhận được sự tình đã giải quyết xong nhưng chính mình bây giờ cảm thấy rất bất mãn.

Nguyên nhân không phải cái gì to tát, chỉ vì ca ca Cố Bác Duệ bước vào vòng lẩn quẩn của đệ đệ mà không biết. cái việc sẽ chăm sóc và kiểm soát tốt đê đệ mình trong khi việc đệ đệ với Nguyễn Diệc Hàn rất thân với nhau làm hắn rất khó chịu, nhưng hắn cũng không nhẫn tâm phá hoại tình bạn duy nhất của đệ đệ.

Hơi nhíu mày, Cố Bác Duệ phát hiện đệ đệ vừa chạy đến bên người Nguyễn Diệc Hàn, hắn thở dài đi theo.

“Bác Thần, có muốn hay không cùng đi chơi bài?” Cố Bác Duệ khẽ mỉm cười, ánh mắt chờ mong nhìn đệ đệ.

“A. . .” Cố Bác Thần có chút khó khăn liếc nhìn ca ca, “Ca ca, ta không muốn chơi bài. Đúng rồi, nói đến bài, Diệc Hàn, Đế Đô có cái gì thú vị để chơi không?”

“Tựa hồ không có gì đặc biệt.” Nguyễn Diệc Hàn tránh tầm mắt nóng rực ngại ngùng nở nụ cười. hắn mẫn cảm mơ hồ nhận ra được Cố Bác Duệ không thích mình, lại không muốn mất đi người bạn tốt. Bác Thần quan tâm cùng săn sóc khiến hắn rất cảm động, cũng chính bởi vì phần cảm động này hắn mới không muốn rời khỏi đối phương.

Theo một ý nghĩa nào đó, Cố Bác Thần xác thực muốn đoạt tiểu đệ của ca ca, chỉ là phương hướng đã xảy ra một số sai lệch. Tin tưởng còn tiếp tục như vậy, Cố Bác Thần rất có thể còn chưa nhìn thấy muội muội đáng yêu đã bị ca ca chụp lại.

Cố Bác Duệ thấy Nguyễn Diệc Hàn không ngừng lôi kéo đệ đệ tán gẫu, lập tức nổi giận.

Bác Thần thân thể còn kém như vậy, làm sao có thể mỗi ngày đều cùng những người này nói lung ta lung tung những việc tẻ nhạt như thế? Người Tiểu Bàn Tử này, thật sự là quá đáng ghét. Nghĩ như vậy, ca ca đang định lớn tiếng dùng danh nghĩa ca ca quan tâm em trai để mở miệng lại không biết từ đâu xông tới một nữ hài tử đánh gãy lời hắn muốn nói.

Nữ hài e lệ cười, ôn nhu hỏi: “Bác Duệ, lão sư nói gần đến lễ kỷ niệm ngày thành lập trường không biết ngươi có kế hoạch gì hay không. Ủy viên văn nghệ đã nói ra mấy phương án, sẽ chờ ngươi đưa ra quyết định.”

Nghe vậy, Cố Bác Duệ lấy làm khó xử. Một bên là nhiệm vụ của lão sư, một bên là đệ đệ bị lừa. . . Lần này nên lựa chọn thế nào đây?

Vui mừng chính là, Cố Bác Thần không khiến ca ca làm khó xử, mà mang theo hiếu kỳ mỉm cười nhu nhu hỏi: “Ca ca, Bác Thần cũng muốn biểu diễn tiết mục, có thể hay không?”

Cố Bác Duệ hơi sững sờ, lập tức xán lạn nở nụ cười, “Ừm! Bác Thần muốn biểu diễn tiết mục, ca ca liền giúp ngươi.”

Quân tử nở nụ cười, cả bầu trời hoa nở.

Cố Bác Duệ chỉ là nở một nụ cười, liền khiến phần lớn nữ sinh trong lớp đỏ mặt, thần hồn điên đảo.

Thấy Cố Bác Duệ mị lực to lớn như thế, mặt đồng dạng hài tử Cố Bác Thần đang còn nhỏ um tùm hậm hực. Hậm hực thì vẫn hậm hực, vẫn không thể biểu hiện ra, nhất định phải ‘Sùng bái’ nhìn ca ca, “Ca ca, cảm ơn ngươi.” Nói, hơi rủ xuống mí che khuất phiền muộn trong mắt, làm ra một bộ dáng e lệ.

Cố Bác Duệ còn vẫn sa vào trong ánh mắt sùng bái của đệ đệ, căn bản không biết tâm tư của đối phương đã trôi về nơi hắc ám. Ôn nhu sờ sờ sợi tóc mềm mại của đệ đệ, lập tức khí thế phồn thịnh hướng tới bục giảng.

“Các bạn học, gần tới lễ kỷ niệm trăm năm ngày thành lập trường của chúng ta -trường sơ đẳng Nam Đức. lễ mừng lần này lão sư đã nói là phi thường trọng yếu, yêu cầu mỗi xã đoàn cùng lớp ít nhất lấy ra một tiết mục, sau đó sẽ tiến hành chọn lựa. Chỉ có đánh bại những khác lớp, đạt được ba mươi lớp đứng đầu xã đoàn mới có cơ hội lên đài biểu diễn.”

“Hiện tại, chúng ta thảo luận một chút lớp chúng ta tham gia diễn tiết mục gì, xin mời các vị bạn học hăng hái tham dự, đóng góp ý kiến. Chỉ có đem tiết mục hoàn thiện đến tốt nhất, mới có thể làm cho đại gia đình chúng ta đạt được thành tích tốt nhất, lấy vinh dự về cho lão sư và chúng ta.”

Nói xong xuôi, nam hài trên mục giảng dịu dàng cười yếu ớt.

Rõ ràng chỉ là đơn giản đứng thẳng, nói vài câu đơn giản, nhưng lại rất có khí thế, càng làm cho một đám hài tử phía dưới đài sùng bái không ngớt. Bọn họ cùng tụ tập lại một chỗ, háo hức thảo luận tới nội dung nam hài đã nói.

Cố Bác Duệ thoả mãn nhìn nhiệt tình tăng vọt của mọi người. Hơi nghiêng đầu, hắn hướng về đệ đệ đáng yêu đã động viên mình nở nụ cười, sau đó câu câu  khóe môi, ánh mắt kiên định nhìn mọi người, “Các bạn học, đây chính là ủy viên văn nghệ đã đưa ra tiết mục đơn đặc sắc nhất.” Chỉ vào tấm bảng đen đột nhiên phát sáng, ” tiết mục đơn này cũng không tính là kết quả cuối cùng, chỉ là mang ra cho mọi người tham khảo thôi. Ta hi vọng mọi người có thể từ đây đưa ra tiết mục thích hợp nhất, đương nhiên, nếu như các ngươi có ý tưởng nào khác có thể đưa ra cho mọi người tham khảo.”

Vẻ mặt biến đổi, nghiêm túc nhìn bạn học đang đứng dưới đài, lạnh lùng nói: “Lần thứ hai nhấn mạnh, xin mời các vị bạn học đưa ra yêu cầu! Tiết mục nhất định phải là mọi người có thể làm được, có thể đồng tâm hiệp lực đồng thời nỗ lực. Mà không phải chỉ là cá nhân làm,cá nhân cố gắng. . .”

Thấy mọi người vẻ mặt trở nên chăm chú, Cố Bác Duệ trong lòng thoả mãn rất nhiều.”Được rồi, xin mời các vị đề xuất ý kiến đi! Ý kiến xin mời mỗi người viết ở lớp học Quang não bên trong, Quang não sẽ tiến hành thống kê.”

Vừa dứt lời, phòng học yên tĩnh bị tiếng thảo luận vùi lấp.

Trên bục giảng, một nữ hài đỏ mặt e lệ nhìn nam hài trên bục giảng. Trong mắt nàng tràn đầy tình cảm, phảng phất có thể nhấn chìm người khác.

bên cạnh nữ hài, một bé trai vui cười nói: “Tần Yến, ngươi có muốn hay không báo một tiết mục a? A, ta nhớ tới ngươi đàn violon rất lợi hại. Rốt cuộc là ủy viên văn nghệ, ngươi lên đài nhất định có thể được chọn.”

nữ hài tên Tần Yến sưng mặt lên trừng nam hài một chút, nhu nhu đồng âm chậm rãi nói: “Hừ, ngươi không nghe Bác Duệ nói sao? Ta một người lên đài có ý gì, lễ mừng hiếm thấy như vậy đương nhiên muốn cho cả lớp xuất lực. Tin tưởng mọi người cùng đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng nhất định có thể đạt được thành công, hơn nữa. . .” Hơn nữa người ta rất muốn xem Bác Duệ biểu diễn tiết mục đó!

Tần Yến nuốt xuống lời còn muốn nói, khuôn mặt càng là bởi vì phần ý nghĩ này không khỏi đỏ lên. Nàng thẹn thùng liếc mắt Cố Bác Duệ, trong lòng chỉ cảm thấy đối phương lại như vương tử như thế.

Dưới đài, tiếng thảo luận càng thêm kịch liệt.

Nữ hài Giáp tràn đầy phấn khởi nói: “Nhiều tiết mục như vậy, rốt cuộc muốn làm sao chọn đây? A! Có Bác Duệ đây. . . Các ngươi nói Bác Duệ cái kia nên làm thế nào?”

Nữ hài Ất nhìn chòng chọc vào màn ánh sáng nhìn một lúc lâu, mới nói: “Ta tin tưởng năng lực Bác Duệ. Thế nhưng Bác Duệ mới vừa nói phải cả lớp hợp lực. . . A, ý của hắn hẳn là chọn một?”

Nữ hài Bính méo miệng, buồn bực nói: “Ai nha, thật là phiền phức a! Các ngươi nói cho chúng ta cuối cùng chọn cái nào được rồi!”

đề tài các cô gái không ngừng quay chung quanh Cố Bác Duệ, mà đám con trai thì lại đem sự chú ý dời về phía ủy viên văn nghệ xinh đẹp.

Cố Bác Thần hai tay chống cằm, một bên nghe tiếng thảo luận bên cạnh, một bên híp mắt đánh giá ca ca của chính mình. Nhìn như bình tĩnh hắn kỳ thực nội tâm đã sớm rít gào đi lên.

Mẹ kiếp! Cái này là vầng sáng của nhân vật chính  chứ? Cái này tuyệt đối là vầng sáng của nhân vật chính  chứ? Đại ca ngươi mới mười ba tuổi a! Nhìn qua nhỏ như vậy, như thế nào có thể như vậy bình tĩnh nói những câu này đây? Hơn nữa dựa vào cái gì ngươi nói câu đầu tiên khiến cả lớp nữ hài đều sôi trào? QAQ, ô, hắn còn không có hưởng thụ qua loại đãi ngộ này a!

Cười cái lông a? Ngươi đó là thị uy chứ gì? Tuyệt đối là thị uy chứ gì? Hừ! Ngươi hiện tại cứ đắc ý đi! Ngược lại sau đó hắn nhất định sẽ cướp đi lão bà của Cố Bác Duệ! Nhất định!

Có điều, thật không nghĩ tới Cố Bác Duệ nhỏ như vậy đã có năng lực.

Hơn nữa lần này lễ mừng có vẻ như chính là cơ hội thu phục Nguyễn Diệc Hàn? Nếu như đúng là như vậy, vậy tiết mục nhất định là nhân vật đóng vai. Đóng vai cái gì trong lịch sử anh hùng, vẫn là thu nhỏ lại bản. . .

Đang nghĩ, Cố Bác Duệ trầm giọng tuyên bố.

“Được! Dựa theo thống kê của đầu quang, lần này kỷ niệm ngày thành lập trường tiết mục chính là kịch bản ( song diện vương tử ). Cảm ơn các vị bạn học lựa chọn, chúng ta bắt đầu tuyển ra các nhân vật, sẽ tiến hành tập trong một tháng. . .”

“. . . = kháo = ”

Cố Bác Thần trợn mắt ngoác mồm nhìn trên đài Cố Bác Duệ, chỉ cảm thấy trời đất đều sụp xuống.

Giời ạ! Nguyên bản cái tiết mục kia? Làm thần mã biến thành cái gì ( song diện vương tử ) kịch bản? Này này, ca ca, ngươi như vậy cũng không được ừ! Nắm sai kịch bản sẽ dẫn đến nội dung vở kịch biến hóa lớn! Như vậy, sau đó nội dung vở kịch muốn như thế nào lo liệu a? ! Nguyễn Diệc Hàn như thế nào lo liệu a? Tiểu đệ muốn như thế nào lo liệu a?

Nội dung vở kịch thay đổi, khiến hắn vẫn lấy ‘Tiên tri’ làm vinh, Cố Bác Thần hoảng rồi. Đi tới nơi này cái thế giới này, mục tiêu duy nhất chính là hảo hảo sinh hoạt, mà hảo hảo sinh hoạt tư bản chính là đối với ( tinh tế XX ) phần này nguyên hiểu rõ. . . Kết quả, những cái hiểu rõ tựa hồ lệch quỹ đạo rồi!

Những này, khiến lời thề son sắt mà nguyên bản Cố Bác Thần căng thẳng, càng không nhịn được muốn: nếu như, thật sự vô căn cứ,. . .

Hiện tại, nên làm gì?

CHƯƠNG II ( PHẦN I)

  1. Nhân sinh bất đồng

Nhan Hiếu Thân mở cửa phòng phát hiện Hứa Tường nhấc theo bọc lớn bóc nhỏ của siêu thị Khuất Thần đứng trước cửa, sửng sốt một chút, đợi hắn dò xét nhìn một chút những thứ có trong túi, nhìn thấy đồ trong tay thực không khách khí mà cười đến đau cả bụng: “tôi đây còn tưởng ông chủ Hứa ngồi cùng Hằng Nga đi đến Mặt Trăng mua cho tớ cái gì kỳ trân dị bảo, lăn qua lăn lại hai giờ thì ra cậu lại đi dạo siêu thị Khuất Thần a?”

“Kẹt xe.” Hứa Tường gãi đầu một cái bước vào cửa.

Nửa giờ lộ trình buồn phiền, nửa giờ kẹt xe, bên trong thành thị đang khai phá đường khuôn mẫu cũ, hẹp vô cùng, hai năm qua người mua xe một nhiều, đường càng ngày càng chen chúc, vừa đến giờ cao điểm thì lòng đường đều lấp kín xe hơi cực kỳ chật chội, kẹt một giờ quả thực quá bình thường. Có điều nếu như đổi đến Quảng Châu Thâm Quyến, sợ là đông đúc càng lợi hại.

Nhan Hiếu Thân cầm túi đưa vào rồi ngồi trên giường khách sạn, vừa lấy từng bao hoa quả ra một bên xem xét: “Để cho tớ xem, dẻ, socola đức phù, socola Kim đế, socola minh trị quả nhân…” Ngẩng đầu có chút bất đắc dĩ nhìn Hứa Tường, người đang ngồi trên ghế salông mang kính râm, “Coi như tớ rất cảm động cậu nhớ kỹ tớ thích ăn cây dẻ, nhưng cũng không cần mua nhiều như vậy chứ? Còn có, cậu mua đồ ngọt nhiều như vậy là chê tớ huyết áp không đủ cao sao?”

“Lấy về cho vợ cậu không phải xong a, tớ là mua cây dẻ thuận tiện cầm mấy hộp.” Hứa Tường mắt nhìn thoáng thấy hoa quả dưới bàn, xem ra phía dưới làm việc hiệu suất cao hơn hắn nhiều.

Nhan Hiếu Thân nhìn trước nhìn sau nhìn phải nhìn trái, có chút ít hâm mộ cười cười: “Bảo dưỡng khá tốt nha, vóc người cậu vẫn như vậy khiến tớ đố kị, tớ đây đã kết hôn, lúc trước cái bóng anh chàng đẹp trai cũng bị mất.”

“Nhìn ra rồi, bụng nhỏ đều béo rồi nha.” Hứa Tường nói chuyện ngược lại cũng không khách khí, “Lại có phải là muốn tìm tớ học hỏi kinh nghiệm?”

“Hắc hắc, người này, thuận miệng khen ngươi hai câu cậu còn tưởng là thật!” Nhan Hiếu Thân nguýt hắn một cái, đứng dậy đi tủ lạnh cầm hai chai bia lạnh, một chai đưa cho Hứa Tường, “cậu đưa nhiều hoa quả lại đây như vậy tớ làm sao cầm?” Một cái giỏ liên vụ, hai quả mít, một vài cân vải.

Hứa Tường mở bình uống một hớp bia lạnh, một luồng cảm giác mát mẻ theo yết hầu thẳng xuống dưới, thoải mái đến cực điểm: “Ngày mai mấy giờ bay? Tớ sai một người đưa cậu đi, cậu ngày hôm nay ăn trước được mà, có thể ăn bao nhiêu liền ăn bao nhiêu.”

” có thể ăn cũng ăn không hết nhiều như vậy ? Tớ nghe nói một quả vải ba thanh hỏa.” Nhan Hiếu Thân coi là thật, mở ra giỏ trái cây, cầm một chuỗi hoa quả mang ra.

“Thấy vừa lòng không, to như vậy, mềm dẻo, thơm ngon như vậy, giống tốt nhất đấy!” Hứa Tường nhìn quả vải so với trứng con gà còn to hơn, thầm nghĩ nếu như mình ở siêu thị mua, khẳng định không mua được loại này. Thời đại này, thành ý quả nhiên thực sự không bằng quyền thế tiền tài.

“Xác thực rất ngọt! Như thế mới biết quả vải ở phương bắc khó có thể mua được. Mấy năm trước nói là giữ tươi, lên phía bắc, quả vải mặt ngoài toàn tưới axit sunfuric, khiến cho tớ đến mấy năm rồi cũng chưa dám mua.” Nhan Hiếu Thân ăn được một mặt hạnh phúc, “vợ tớ thích nhất cái này, đáng tiếc cô ấy không có cái phúc kia. Đây không phải là tớ lại đây đi công tác sao, cô ấy vừa ồn ào muốn tớ mang quả vải về, tớ cùng cô ấy nói ’em cho rằng em là Dương Ngọc Hoàn a? !’ !”

Hứa Tường nghe vậy không nhịn được cười rộ lên: “Trực tiếp lại đây không được? Phương bắc lạnh như vậy. cậu tới đây rồi chuyển tới ở luôn đi, công tác, nhà ở hoàn toàn không cần quan tâm, tớ không phải nói cậu rất nhiều lần rồi sao.”

Nhan Hiếu Thân thở dài: ” ông bà hai nhà đều ở phương bắc, vợ tớ vừa không nỡ từ công việc hiện tại, bỏ ra bao nhiêu quan hệ mới vào, cậu nói chúng tớ làm sao mà chịu buông a? Muốn tớ vẫn còn độc thân để như cậu thành người giàu có!”

Hứa Tường nghe vậy chỉ là yên lặng nở nụ cười. Gia đình tất nhiên là cực kỳ ràng buộc, nhưng cũng là một phần hạnh phúc a! Như hắn đây, muốn bị ràng buộc còn không có cơ hội ấy chứ.

“Như thế nào, ông chủ Hứa khi nào lo liệu việc vui?” Nhan Hiếu Thân mắt thoáng nhìn, ” người đàn bà muốn gả cho cậu nhiều như sao trên trời chứ?”

“Nào có? Tớ nào có diễm phúc đó.” Hứa Tường lắc đầu cười nhạo, “phải nói thế nào nhỉ? mệnh sát phu…”

” cậu thôi đi!” Nhan Hiếu Thân lườm hắn một cái, “Nghiêm chỉnh mà nói, mặc dù nói cậu là yêu thích nam nhân, nhưng không kết hôn cũng không phải chuyện tốt! cậu cũng ba mươi sáu, tớ đều là bôn bốn, tuổi tác lớn dưới gối không con, già không bạn thực sự đáng thương? cậu hiện tại liều sống liều chết kiếm tiền như vậy có ích lợi gì? !”

Hứa Tường vừa nghe lời này có chút phiền: “Thật vất vả nhà chúng tớ ông bà hai năm qua không cằn nhằn, tớ cũng không muốn tiếp theo lại nghe cậu dông dài.”

Dứt lời nhìn thoáng qua người bạn thân bên cạnh, đứng dậy lại nói: cũng muộn vậy rồi, đi dạo một chút, đi ăn cơm, tớ sai người mua một ít hải sản lại đây, nghe nói hôm nay có mớ hải sản mới rút ngọc trai tốt lắm. Đáng tiếc cậu tới đây được vài hôm, đi quá vôi vàng, không thì trực tiếp đi tới cửa hàng Đại Á, ngồi uống rượu thưởng thức cảnh biển mới tuyệt vời’’.

Nhan Hiếu Thân thật sự có chút lo lắng bạn tốt, nhưng cũng không nói cái gì, cười cười liền cùng hắn đi ra cửa.

Trên đường đi về, Hứa Tường đem xe đi đến bờ sông. Đã là nửa đêm, bờ sông thingr thoảng mới xuất hiện vài bóng người loáng thoáng đi ngang qua. Bờ sông,  đèn đường chiếu rọi trên mặt nước lấp loáng, Hứa Tường đem xe kéo mui trần xuống, BMW khôi phục thành nguyên bản hình dạng chiếc thuyền. Thuận lợi lấy ra Kim uy đặc chế trong tủ lạnh nhỏ, mở ra hai cái, đẩy ngã ghế tựa ngồi một cách tự nhiên mà nhìn lên bầu trời.

chương i

Chương 1:: duy mỹ tình cờ gặp gỡ

Năm đó bọn họ 18 tuổi.

“Ngày hôm nay lớp chúng ta sẽ có một người bạn học mới chuyển tới, Ngụy Đại Pháo, đi vào em, hướng về đại gia đình lớp ta giới thiệu một chút về mình”, Trương lão sư ôn nhu hướng hắn nói.

Khoảnh khắc Ngụy Đại Pháo bước vào phòng học, tất cả nữ sinh hầu như viền mắt rạn nứt, máu nóng ào ào đổ xuống. tất cả nam sinh đều cảm giác được nồng đậm khí tức nguy hiểm bên người, không người nào có thể hình dung hắn đẹp trai đến mức nào, thân cao 1 mét 85, hai chân thon dài, thân hình  xinh đẹp cơ bắp, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, sống mũi anh tuấn, môi mỏng khiêu gợi, đối mặt tiếng vỗ tay của mọi người, hắn khẽ nhếch khóe miệng, hết thảy đều là hoàn mỹ như vậy.

“Ta nói không cần như thế đi, ngày mai phỏng chừng tất cả mọi người nhằm vào ta hỏi thăm rõ rõ ràng ràng.” Nếu có sự cho phép của lão sư chúng ta sẽ nói chuyện say sưa với nhau một chút nhỉ.

vừa rạng sáng ngày thứ hai, trong sân trường đều là tiếng bàn luận về Ngụy Đại Pháo,

“Ai, ta nghe nói cha hắn mở một cửa hàng bánh rán Hoành Dương lớn thứ ba trên phố, mẹ thân thế mẹ hắn là người chuyên kinh doanh măng tây.”

“Oa, hắn không phải là kim cương Vương lão ngũ à!” “Các ngươi nghe nói không? Ngụy Đại Pháo thật ra là tổng cửa hàng buôn bán đồ lót trên Hoành Dương , thật là xa xỉ a!”

Những câu nói này Ngụy Đại Pháo đều nghe vào trong tai, bất quá hắn cũng không có đắc ý, hắn nhìn thấy ngày hôm qua đi học người thân hình nhỏ gầy ngồi ở phía trước, hẳn gọi Trần Nhị Dát đi, liếc qua đống sách vở thấy, hắn đi lên phía trước, từ bên cạnh hắn tiêu sái đi qua, hắn không có bắt chuyện, hắn là hi vọng Trần Nhị Dát có thể thụ sủng nhược kinh gọi lại hắn, nhưng mà Nhị Dát phảng phất giống như một người mù vậy, tiếp tục đi tới.

Ngụy Đại Pháo bị người lơ rất không vừa ý, liền ý định va vào Nhị Dát, ai biết Nhị Dát yếu đuối mong manh va một cái nhẹ đã bị đánh bay lên, sau lại bị đánh tới bên cạnh một cái cây, đàn hồi trở về, nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Ngụy Đại Pháo bay lên trước, tay vững vàng tiếp được Nhị Dát, sau đó do lực bật quá lớn, hai người cùng ngã chổng vó ở trên hành lang trường học, Ngụy Đại Pháo đặt ở trên người Nhị Dát, tay vừa vặn đặt tại ngực Nhị Dát.

“Ầm – ầm – ầm” nương theo hành động đó là  tiếng tim đập nhanh chóng, Nhị Dát trên mặt nổi lên một vệt phấn hồng, sau đó màu sắc càng ngày càng đậm, biến thành dung tục đỏ thẫm, sau lại biến thành màu tím, sau đó cả người trên mặt đều đã biến thành đen thùi, hắn thật không tiện cười cười, lộ ra hàm răng vàng, Ngụy Đại Pháo trong mắt như vậy lại thanh tân cùng thoát tục, Ngụy Đại Pháo lập tức liền thất thần.

“Ngươi vẫn tốt chứ?” Ngụy Đại Pháo vội vàng từ trên người hắn bò lên, Nhị Dát cũng vội vàng từ trên mặt đất đứng lên.

Ngụy Đại Pháo bỗng nhiên phát hiện Nhị Dát cánh tay mài hỏng, huyết vướng chảy ra. Hắn lập tức hoảng hồn, không biết tại sao trong lòng sẽ có một ít nỗi đau mơ hồ, hắn kích động dùng sức nắm vết thương Nhị Dát, “Không có sao chứ, ngươi không sao chứ!”

Lần này Nhị Dát nguyên bản lỗ hổng rất nhỏ lập tức rạn nứt, huyết trào ra, Ngụy Đại Pháo sợ hắn sợ hãi, liền dùng miệng hút, hắn vốn là rất chân tâm, nhưng hắn thực sự không chịu được mùi vị huyết lớn như vậy, nhịn không được liền phun toàn bộ ra ngoài, hắn không cam lòng, vừa hút vừa phun, qua mười mấy lần, hắn rốt cục cũng quen, hắn phát hiện mùi vị Nhị Dát lại thơm ngọt như vậy, hắn giống như một quỷ hút máu bình thường tham lam hút trong mười phút, sau đó Nhị Dát ngã oặt ở trong lồng ngực của hắn, “Nỗ lực nửa ngày vẫn là kinh sợ đến ngất a ”

Ngụy Đại Pháo đem Nhị Dát khiêng trên vai, như dũng sĩ chống lũ cứu tế mà  nhằm phía bệnh viện đi đến, trên đường hắn cảm giác Nhị Dát nhẹ như thế, nhẹ đến mức khiến tâm hắn đau, hắn đi tới cửa bệnh viện đã hô to “Bác sĩ, bác sĩ!”

Một tên hộ sĩ chạy tới, nhìn thấy Ngụy Đại Pháo mặt một hồi đã đỏ, e thẹn nhẹ nhàng đến trước mặt hắn, nhăn nhó nói: “Ta dẫn ngươi đi, có thể ngươi phải đem số điện thoại ngươi nói cho ta biết.” “Biết rồi, nhanh.” Ngụy Đại Pháo đã không rảnh quan tâm chuyện khác, tùy tiện đáp ứng.

“Không có việc lớn gì, chính là mất máu quá nhiều dẫn đến thiếu máu, ta cũng không thấy hắn có vết thương a?”

“Ngài nhìn, cái này ” Ngụy Đại Pháo chỉ về cánh tay Nhị Dát, “Làm sao cho hắn tự động khép lại?” Ngụy Đại Pháo âm thầm cao hứng, lần này ngay cả khâu cũng không cần.

“Há, là công năng nướt bọt, rất tốt, các ngươi  rất hiểu việc, trong nước bọt diện có thật nhiều công dụng, uống lâu dài eo cũng không đau, lưng cũng không đau đớn, một hơi có thể leo lên năm tầng, không lao lực, khanh khách. . .” Bác sĩ còn đang tự mình say sưa, Ngụy Đại Pháo đã ôm Nhị Dát đi ra ngoài.

“Ai, ngươi chờ một chút, vừa nãy ngươi đáp ứng nói cho ta biết điện thoại. . .” Cô gái đuổi theo ra đến.

“Há, rất tốt nhớ, 10086.”

Thiếu nữ còn đang trong thất thần, đã vội vàng ghi lại, cũng không hỏi nhiều, quay về phía bóng lưng bọn họ đã đi xa gào thét: “Ta tên Lưu Phi Đao, nữ, 21 tuổi, đến từ thành phố lớn Hành Dương hoa loa kèn, thôn rãnh nước,xóm bẩn thỉu , đến nay chưa kết hôn…”

Ngụy Đại Pháo trực tiếp đem Nhị Dát ôm vào trong nhà mình, trời cũng nhá nhem tối, hắn cũng không biết địa chỉ gia đình Nhị Dát, nhìn trong Nhị Dát nhỏ gầy trong lồng ngực chẳng khác nào một con chuột chết, ngủ đến say mê như vậy, yên tĩnh như vậy, phảng phất giờ khắc này xung quanh tất cả cũng không còn tồn tại, chỉ còn lại hai người bọn họ. Xác thực, cái cảm giác này cũng đã trả cái giá thật lớn – va phải cột điện cao thế.

Cú va đập này không nặng lắm, Nhị Dát tỉnh rồi, còn đang buồn ngủ nhìn Đại Pháo, suy nhược mà nói: “Ôm chặt ta, ta lạnh quá”, Đại Pháo nước mắt lập tức đã chảy xuống, không hiểu tại sao, người này lại muốn bảo vệ hắn, cho dù là một nam nhân. Nhị Dát lập tức hoảng rồi, “Ngươi tại sao khóc?”

“Ta chỉ là cảm thấy hoàn cảnh này rất lãng mạn, ta bỗng nhiên sản sinh một loại tình cảm, ta cảm giác mình thật thiện lương, ta thật là cảm động a, ô ô…” Nhị Dát cũng bị hắn đánh động, nhìn hắn ngơ ngẩn cả người.

Vào đến nhà, Nhị Dát muốn xuống, Ngụy Đại Pháo không chịu, “Ngươi đi được không à ”

“Ngươi coi ta là cái gì? Ta cũng không phải người già yếu bệnh tật, ta muốn xuống, ta muốn đi nhà vệ sinh.”

Ngụy Đại Pháo lúc này mới buông tay, chờ Nhị Dát đi nhà vệ sinh trở về, phát hiện Ngụy Đại Pháo muốn rửa ráy, “Ngươi có áo ngủ sao? Ta nghĩ muốn thay quần áo, đã một tháng không rửa ráy, cũng không thay quần áo rồi.”

“Ngươi thật là sạch sẽ, ta hai tháng không giặt đồ, hơn nữa không phải mỗi lần tắm đều thay quần áo.” Nhị Dát thật ngại ngùng không tiện nói: “Mọi người đều nói ta có bệnh thích sạch sẽ, ta cũng không muốn.”

Ngụy Đại Pháo ném cho Nhị Dát một bộ áo ngủ, Nhị Dát vừa nhìn, lại thấy bộ áo lớn, thuần bông, mặt trên có thêu hai đóa hoa đỏ thẫm, còn có ba con uyên ương, lại rất thời thượng, Nhị Dát âm thầm nghĩ, “Có điều tại sao là ba con uyên ương a?”

“Này, bà nội ta nói nhiều con mới náo nhiệt, đã thêu một con,sau đó bà liền thêu  thêm hai con nữa.”

Ngụy Đại Pháo đối với Nhị Dát nói: “Bằng không chúng ta cùng nhau tắm đi, ta cũng giúp ngươi xoa xoa.” Nhị Dát mặt lập tức đã đỏ, nhưng hắn không nghĩ Ngụy Đại Pháo biết ý nghĩ xấu xa của mình. Liền đáp ứng.

Đến phòng tắm, Ngụy Đại Pháo không chút do dự mà cỡi hết hết thảy quần áo, Nhị Dát không dám nhìn hắn, chính mình chậm chạp không dám thoát, khi Ngụy Đại Pháo lại đây đập hắn, hỏi tại sao không thoát, Nhị Dát bỗng nhiên thấy được hạ thể của hắn, trời ạ, tốt… To lớn, cái vật thật lớn, vừa nghĩ tới chính mình lập tức liền xấu hổ không chịu nổi.

“Ngươi làm phiền cái gì ni” Ngụy Đại Pháo thúc hắn, kỳ thực hắn đã sớm đem phản ứng của Nhị Dát thu hết đáy mắt, chỉ là bỗng nhiên nổi lên hăng hái đùa giỡn hắn mà thôi.

“Không. . . Cái gì” Nhị Dát hoang mang che giấu, cũng chậm nuốt nuốt nươc bọt rồi từ từ cởi ra, Ngụy Đại Pháo đánh giá thân thể của hắn, vòng eo trắng nõn gầy gò, bắp đùi, còn có cái mông vểnh lên, lập tức miệng khô lưỡi khô, cả người khô nóng, xong, nếu để cho hắn phát hiện bản thân đối với hắn có phản ứng vậy thì phiền phức, Đại Pháo lập tức chạy đến dưới vòi nước, dùng nước mãnh liệt xả xuống giảm phản ứng nơi hạ thể của chính mình. Một hồi lâu mới bình ổn trở lại.

Bỗng nhiên Nhị Dát không cẩn thận trượt chân, vừa vặn sượt qua thân thể Đại Pháo, Đại Pháo đem hắn ôm lấy, như vậy không nhúc nhích, Đại Pháo bỗng nhiên phát hiện Nhị Dát bị nước ướt nhẹp lông mi lẳng lặng kề sát ở mí mắt trên, không kìm lòng được hôn lên, sau đó phẫn hận một phát không thể thu thập, đi xuống đến miệng môi, sau đó cái cổ, ngực, hai người đều rất kích động, đợi đến lúc tách ra hai người đều thở hổn hển, mỗi một chỗ thân thể hai người đụng chạm đều đỏ lên, ma sát quá địa phương đã ngâm trong bùn, hai người đều hài lòng nở nụ cười, nắm bùn lên hướng về đối phương ném đi, đùa không còn biết trời đất, có một nắm bùn được ném đến bên mép Đại Pháo, ai biết Đại Pháo lại lè lưỡi liếm, hắn nói chỉ cần là đồ vật của Nhị Dát hắn đều muốn ăn nhất kiền mạt tịnh. Nhị Dát thẹn thùng nhưng trong lòng cũng âm thầm cao hứng.

Kết quả một lần tắm giặt sạch sẽ đến 2 giờ, đợi được lúc bọn họ vừa ra tới, hai người màu da đều thay đổi, Đại Pháo biến trắng, Nhị Dát vốn là trắng, lại thả dưới hai cân bùn, trắng đều trong suốt, xem Đại Pháo hận không thể ăn vào : không nghĩ nếu đem  thịt non trên người đều cắt đi, từng mảnh từng mảnh đặt trong cái mâm, thêm một ít nước tương, lại thêm chút bột ngọt, chao, mùi vị thật tốt, hơn nữa chỉ mình hắn có thể hưởng dụng.

Hai người ngủ ở trên một cái giường, vốn là củi khô chạm ngọn lửa hừng hực, khẳng định sẽ bốc cháy, hai người đã không thể khống chế mà dựa sát vào nhau. Nói chung, đêm hôm ấy, hai thiếu niên hoàn thành một lần từ nam hài lột xác thành nam nhân.

MỤC LỤC phương pháp bẻ cong thẳng nam chính là yên lặng (HOÀN)

Tác giả: Yêm Diện Thiêu Hoa Loại Biệt:

đam mỹ tiểu thuyết – đam mỹ đoản văn tập

Bẻ cong thẳng nam phương pháp chính là yên lặng đích xác

nội dung giới thiệu tóm tắt. . .

Nếu như ngươi yêu một thẳng nam làm sao bây giờ?

Còn có thể làm sao, sẽ chờ thôi

Nếu như thẳng nam có bạn gái làm sao bây giờ?

Còn có thể làm sao, tiếp tục chờ chứ, ngược lại cũng không cam lòng buông tay

Nếu như thẳng nam vì ngươi bỏ xuống bạn gái làm sao bây giờ?

Tiếp tục như vậy lo liệu, yên lặng chờ thôi

Chờ thẳng nam cuối cùng quên đi tất cả nhờ vả đến ta ôm ấp ~~

nguồn: vns

 CHÍNH VĂN

CHƯƠNG I

CHƯƠNG II

CHƯƠNG III

CHƯƠNG IV

HOÀN